Bữa cơm cuối cùng trước ngày ly hôn

1 ngày hè oi ả, Ngân trở về nhà từ tòa án. Cô buông mình mỏi mệt dưới điều hòa mát lạnh. Nhưng điều đó không làm Ngân thoải mái hơn bởi giờ đây trong lòng cô đang dằng dặc những nỗi buồn. Mọi thứ sắp chấm dứt thật rồi.

Cách đây 10 năm, cũng vào những ngày oi bức thế này, Ngân và Hoàng lang thang trên khắp các con phố, khi thì chạy chương trình khuyến mại, khi lại phát tờ rơi. Họ cùng nhau gom nhặt từng đồng lương ít oi. Bấy giờ, cuộc sống nặng nhọc thật đấy mà Ngân chẳng bao giờ chán nản vì bên cô luôn có Hoàng đồng hành.

Trải qua 7 năm yêu nhau, 3 năm về tầm thường một nhà thế mà rốt cuộc cuộc hôn nhân của Nhung đang đứng trên bờ vực vỡ, không phải vì sự hình thành của kẻ thứ 3, cũng không phải do 1 trong 2 đã hết yêu mà dễ chơi chỉ vì họ không còn muốn bước tầm thường trên một con đường nữa. Cuộc sống thỉnh thoảng thật lạ kì, lúc gian truân, lứa đôi dùng ái tình để vượt qua tất cả nhưng tới khi vật chất đủ đầy họ lại quên mất lúc giông bão đã cùng nhau nỗ lực nhiều thế nào.

Ngân uể oải nhấc từng bước chân ra khỏi cửa. Căn nhà vắng một người bỗng trở thành mênh mang quá. Chuông tin nhắn làm cô bừng tỉnh giấc, là của Hoàng. Ngân mở máy tính bảng thận trọng đọc từng chữ: “Chiều nay tan sở em về nhà luôn nhé. Anh muốn ăn cơm cùng em, bữa cơm rốt cuộc”. Cổ họng Ngân bỗng nghẹn đắng, sao thiên nhiên tim cô lại đau thế này? Đây không phải trật tự do mà lâu nay Ngân mong có sao?

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

5h30 phút, Ngân hấp tấp thu vén mọi thứ, lòng cô hình thành một cảm giác hân hoan khó tả. Đường tắc nên Ngân về muộn hơn dự kiến. Hoàng đã đi ra ngoài, cơm cháo có vẻ đã tiêm tất.

Trên bàn ăn là lọ hoả hồng tiến thưởng, loại hoa mà Ngân thích nhất cùng ánh đèn neon dịu nhẹ. Không quá lãng mạn nhưng cũng đủ sưởi ấm lòng người đàn bà đang chất chứa bao nỗi niềm.

Sự tò mò thôi thúc Ngân lại gần bàn ăn. Mỗi món được đặt trong đĩa với một chiếc bát đậy lên trên. Không ngờ chồng cô lại khéo tay và chú ý tới thế. Ngân mở chiếc đĩa trước tiên, cô kinh ngạc tuyệt đỉnh. Đó là món ăn mang tên “định mệnh”. Trong đĩa là ảnh một cô gái dựa đầu vào một chàng trai và ngủ say sưa trên xe bus. Đó là ngày anh chạm chán Ngân. Sự hồn nhiên của cô gái lạ đã khiến Hoàng muốn lưu lại giây lát hấp dẫn ấy.

Ngân phấn chấn mở sang đĩa thứ 2, món “hạnh phúc”. Là bức ảnh ngày Ngân đồng ý làm bạn gái Hoàng dưới ánh nến lung linh và ngàn cỏ hoa nhấp nhánh. Bao kí ức ngọt ngào ùa về trong cô.

Ngân nóng vội mở những đĩa thức ăn còn lại. Món “đồng cam cộng khổ” với những ngày đi mùa hè xanh, đi ôn thi, đi làm, lúc nào họ cũng bên nhau không rời. Món “vượt qua sóng gió” lại làm Ngân nhớ lại những lần chiến đấu sục sôi vì bị phụ huynh nghiêm cấm.

Rồi thú vui ranh mãnh trên môi cô gái trẻ khi khoác trên mình chiếc váy cô dâu trong bức ảnh có tên “ngày tầm thường đôi”. Cô lật tiếp đĩa thứ 6, món “ôm trọn trái đất”. Trong đó là 2 gương mặt tươi tỉnh giấc của vợ chồng Ngân bên cô công chúa đầu lòng.

Bữa cơm này thật khác lạ, bữa cơm của những kỷ niệm, của cảm xúc ngập tràn, của vẹn tròn mến yêu. Ngân đưa tay kìm chặt những tiếng nấc. Cô cầm mảnh giấy có nét chữ của Hoàng mà đôi mắt ầng ậng nước: “Vợ à! Anh xin lỗi. Sau khi có Bông anh đã không còn thời kì, tâm tưởng tự sướng em mỗi ngày. Anh chỉ biết ghi lại những thú vui của em mà không biết em đã phải giấu đi bao nhiêu giọt nước mắt. Những ngổn ngang lo toan của cuộc sống đã khiến anh trở thành thô ráp và khô cứng. Đã bao lâu rồi chúng ta quên cách mến yêu? Cùng làm lại từ đầu em nhé. Anh yêu 2 mẹ con”.

Tay Ngân run rẩy, cô nhắm chặt mắt để dòng nước cứ thế tuôn trào. Bỗng 1 bàn tay hoành tráng đặt lên vai Ngân. Cô quay lại, là Hoàng. Anh đứng đó, ngay trước mặt Ngân với thú vui rét mướt: “Đừng xa nhau nữa em nhé!”. Ngân lao vào vòng tay anh khóc lóc như một đứa trẻ lâu ngày được chạm chán mẹ. Hóa ra ái tình trong cô vẫn đong đầy.

Sau biến cố lần này, cả Ngân và Hoàng đều hiểu ra: hôn nhân có kỹ năng bào mòn ái tình bằng những bổn phận và nghĩa vụ. Để có được hạnh phúc thực ra dễ chơi lắm, cứ sống chậm chạp lại mà vun trồng, mà nhắm nhía. Quên hết thảy những lo âu, bon chen muộn phiền khiến mình mỏi mệt để rồi có những phút lắng lòng, rồi ta sẽ thấy mến yêu luôn bên mình.

Theo Min (Trí Thức Trẻ)