Nỗi khổ của đàn ông ở rể

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Ba mẹ mất sớm, vợ Đạt là em gái duy nhất và là út trong gia đình có hai anh trai. Hai người anh thay ba mẹ nuôi nấng vợ Đạt ăn học tới nơi tới chốn, rồi còn lo cả việc dựng vợ gả chồng cho em.

Riêng Đạt hồi ấy là học sinh vừa ra trường, công ăn việc làm chưa bất biến. Ấy thế mà hai anh không chê, còn đứng ra tác thích hợp cho Đạt và vợ nên duyên. Từ dân tỉnh giấc lẻ bỗng chốc thành dân cư của thị thành lớn lại còn cưới được vợ xinh, Đạt sướng tới bất tỉnh nhân sự ngây.

Cảm kích trước tình thương và cái ơn hoành tráng của mấy ông anh vợ, Đạt nghĩ mình có bổn phận sống làm sao cho phải đạo trước ân nghĩa nuôi nấng của họ. Vì thế, gia đình các anh có việc gì nhờ, Đạt luôn nhiệt thành, tận tụy.

Không kể sớm nắng chiều mưa, khi thì sang sơn hộ nhà cho anh cả để gia đình ăn tết, lúc thì đón đưa đứa đàn ông út giùm anh hai… Hễ các anh đánh tiếng nhờ vả, Đạt không bao giờ chối từ, ba chân bốn cẳng chạy tới ngay. Nhiều lúc Đạt còn đùa với vợ: “Đời của ta, hai anh gọi là ta có ngay”.

Bạn bè, người hiểu được tình cảnh của Đạt thì thông cảm, người không hiểu thì mai mỉa châm chọc cho rằng Đạt không có khả năng, ngu ngơ để người ta lợi dụng… Trong thâm tâm, nhiều lúc Đạt cũng có tí chút băn khoăn song đó chỉ là những nghĩ suy thoáng qua, bởi Đạt luôn nhủ rằng nếu không có hai người anh tốt bụng kia, làm gì Đạt có được mái gia đình hạnh phúc như hiện tại. Mang ơn thì phải trả, và việc giúp đỡ vợ chồng hai anh cũng là cách Đạt đền đáp phần nào công trạng hoành tráng của họ.

Những ngày giỗ chạp nhà vợ, Đạt về bên ấy rất sớm, sốt sắng, chạy đi chạy lại bưng bê, kê dọn bàn ghế để các ông anh tiếp khách. Cúng kiếng xong, khi khách cùng gia đình nâng ly mà thiếu đá, thiếu ly, nghe các anh gọi: “Cậu út đâu! Lấy thêm bia đi”, “Đá bàn này đâu?” “Bàn kia còn thiếu cái chén”… là Đạt bỏ đũa xuống ngay, cấp tập chạy qua chạy lại xăng xái dịch vụ. Khi tàn tiệc tân khách lục tục kéo về, Đạt luôn là người thu vén trận mạc và vác bàn ghế đi trả, dù mệt bở hơi tai cũng phải nỗ lực gượng gập cười cho các anh vui. Mang tiếng đi ăn giỗ, nhưng hầu như lúc nào Đạt cũng mang cái bụng kẹ kẹp về nhà. Những giây khắc ấy, Đạt cảm thấy động lòng về thân phận rể út của mình.

Đôi khi hàn huyên với bằng hữu, Đạt tần ngần: “Nếu ai đó nói thà ở chuồng heo còn hơn theo quê vợ, thì với tình cảnh của mình dù rằng không ở nhà vợ nhưng sao vẫn có chút nhằm nhè, nhưng biết làm sao được, thương vợ thì đành ưng ý”.

Theo Nguyễn Văn Học/Người Lao Động