Thâm cung bí sử (109 – 3): Mạng lưới đa cấp

Trưa hôm đó, cô Nhung mang về hai chai nước Diệp Lục. “Em tặng chị hai chai nước này. Nó rất tốt. Chị uống thường xuyên một thời kì thì da và tóc sẽ rất đẹp. Sản phẩm này được đóng gói từ một loài cây chỉ có ở Malaysia. Cây chỉ cao khoảng 70cm thôi, nhưng bộ rễ thì rất dài nên tán lá rất đẹp. Người ta hái lá cây đó đóng gói thành loại mỹ phẩm này. Các nhà khoa học gọi đây là vàng tặng của trời đất”. Nhà tôi hỏi: “Mỗi chai mỹ phẩm này giá bao nhiêu?”. “850.000 đồng/chai”. Khanh mở ví lấy 2 triệu đồng đưa cho cô Nhung: “Em phải lấy tiền coi như anh mua hai chai mỹ phẩm này làm vàng cho vợ”. “Không. Đây là vàng của em, anh không được làm thế”. Tôi nói: “Cô Nhung nên cầm tiền. Đây không phải là item cô làm ra được, gần 2 triệu đồng chứ có ít đâu”. “Dứt khoát em không cầm. Chị nên uống thường xuyên nước Diệp Lục, để đẹp da và đen tóc. Chị nhìn da và tóc em đây này. Em uống thường xuyên”. “Cô Nhung là một người bán hàng giỏi, chả trách mà tổ chức nước ngoài đã tuyển dụng cô”. Cô Nhung nói với nhà tôi: “Anh Khanh có thể tham dự màng lưới bán hàng của chúng em được không? Em hiện đang là nhóm trưởng, nhóm của em lớn nhất, còn thiếu một người nữa thì em được phong là thủ lĩnh”. “Nhóm trưởng và thủ lĩnh khác nhau như thế nào?”. “Nhóm trưởng lương 10 triệu đồng/04 tuần. Thủ lĩnh lương 20 triệu đồng/04 tuần. Thủ lĩnh được tổ chức cho đi nước ngoài, còn nhóm trưởng thì không”. “Nếu thế thì anh tham dự ngay. Nhưng hàng 04 tuần anh phải làm gì?”. “Tháng nào anh cũng phải mua item của tổ chức, chí ít là hai chai Diệp Lục. Ngoài ra anh chẳng phải làm gì cả. Mua item để làm đẹp cho vợ thì tốt chứ sao. Nếu 3 04 tuần liền anh không mua item thì anh bị xóa tên và em sẽ bị trừ điểm”. “Đó là một lối bán hàng triệt để và rất kinh khủng, trói con người ta rất chặt. Nhưng anh vẫn tham dự. Em đăng ký hộ anh và hàng 04 tuần mang item về cho vợ anh, vì anh không có thời kì để đi mua hàng”.

Thế là chồng tôi tham dự vào màng lưới bán hàng đa cấp. Rất may là tổ chức của cô Nhung không phải là tổ chức lường đảo như những tổ chức khác, nhưng nó vỡ hoang viên chức một cách triệt để. Là thủ lĩnh, cô Nhung được hưởng lương 20 triệu đồng/04 tuần. Nhưng tổ chức không trả bằng tiền mặt mà trả hoàn toàn bằng item rồi cô Nhung phải bán số item đó mới có tiền. Cô bán cho ai? Bán cho các thành viên trong đường dây của cô ấy, trong đó có chồng tôi. Tháng nào tổ chức cũng nợ cô Nhung chí ít là 20 triệu đồng, nếu bỏ tổ chức thì mất hoàn toàn số tiền đó. Các thành viên trong đường dây của cô Nhung cũng được trả lương bằng item và họ phải bán item đi mới có tiền. Đó là một cách bán hàng hiểm kinh khủng. Nếu ai tham dự sâu vào màng lưới đa cấp này thì suốt đời làm quân lính cho đơn vị nước ngoài. Nhưng Khanh đủ tỉnh ngủ để không tham dự sâu.

(Còn nữa)

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng