Thanh xuân ngắn lắm, đừng vội “theo chồng mà bỏ cuộc chơi”

Vừa tốt nghiệp phổ quát trung học, gia đình Tuấn đã đến nhà tôi dạm ngỏ. Qua khám phá, tôi cũng biết Tuấn cũng vừa tốt nghiệp trung cấp nghề sữa chữa điện, anh đẹp trai, cao vút, nên vừa họp mặt tôi đã thích anh ngay. Tuy nhiên tôi rất đo đắn, vì tình ái phải khởi hành từ hai phía, trong khi giữa tôi và anh chưa có khám phá trước, sự việc quá đường đột làm tôi không khỏi bất thần và lo lắng.

Tôi là cô bé mới lớn, có sắc đẹp lại học rất giỏi, bên cạnh đó gia đình tôi rất nghèo, em lại đông. Ba mẹ tôi ở quê, nên quan niệm con gái học nhiều rồi cũng đi lấy chồng. Học để biết con chữ là được, không nên học nhiều.

Nên khi có người ngỏ ý, gia đình bên ấy lại no ấm, ba mẹ tôi không chút đo đắn, vì nghĩ rằng họ no ấm thì sau này tôi sẽ sướng tấm thân. Nên ba mẹ tôi không ngừng ân hận thúc tôi đồng ý làm dâu bên nhà ấy…

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Lúc tôi còn đo đắn, vì còn nhiều lo lắng thì gia đình anh hẹn với tôi đủ điều, nào là anh sẽ chu cấp tiền cho các em tôi đi học, hàng tháng sẽ hỗ trợ cho ba mẹ tôi ít tiền để có cuộc sống nhàn nhã hơn, không phải cày sâu cuốc bẫm để lo cái ăn, cái mặc như hiện giờ…

Tôi dù sao cũng còn rất nhỏ để hiểu chuyện nhân gian, thấy gia đình anh ấy tốt, biết nghĩ cho người khác và hiểu được cảnh ngộ của gia đình tôi thì tôi xúc động vô cùng. Tôi thầm nghĩ mình thật may mắn khi có người chồng và gia đình chồng hiểu chuyện.

Ba mẹ anh còn cho rằng, anh quen game thủ gái rất nhiều, nhưng không chịu cưới ai, cứ nằng nặc phải đòi cưới tôi cho bằng được, nếu tôi không đồng ý, anh thề sẽ ở vậy cho đến hết đời. Tuổi trẻ hời hợt, cứ tin những gì họ nói là thật, nên tôi hài lòng cưới.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Nhưng sau cưới, tôi sống như trong âm ti, tôi vừa cấn bầu thì biết anh ngoại tình, ba mẹ chồng thì luôn hoạnh hoẹ, bạc đãi tôi.

Vừa bước qua tuổi 18, với cái tuổi còn quá trẻ em để làm vợ, làm mẹ và cả làm dâu. Nên tôi vấp phải vô vàn rào cản, vì tôi chưa hiểu sự đời, cách đối nhân xử thế… nên đối với tôi đó là một điều cực kỳ gian khổ khi đặt chân về nhà chồng.

Không hiểu sao, tôi làm gì cũng bị ba má chồng soi mói, chuyện nhỏ như cái móng tay cũng đem ra nói trong buổi cơm gia đình, có hôm ba chồng uống say, chửi tôi cho đến 1- 2 giờ sáng, khi nào ông ngủ mới thôi.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Lúc bụng mang dạ chửa, cứ ngỡ có chồng bên cạnh, nhưng anh ấy thường xuyên hất hủi, chê cười tôi đủ điều. Anh ấy nói tôi có bầu xấu như vịt bầu, làm anh rất ngại mỗi khi đứng cạnh tôi khi ra đường. Lúc còn con gái tôi dễ thương, làn da trắng mịn màng thì khi có bầu, mụn nổi chi chít và trở thành đen sạm, làm tôi rất sốc chẳng muốn tiếp xúc với ai.

Mặt khác, chồng tôi rất nhu nhược, ba mẹ anh nói gì anh lại nghe nấy, có khi nghe lời ba mẹ chồng, anh còn đánh cả tôi, cũng may có láng giềng chạy đến đỡ giúp, nếu không mẹ con tôi khó bảo toàn tính mạng.

Cứ nghĩ có chồng no ấm sướng tấm thân, nhưng ba mẹ tôi có ai ngờ đêm nào tôi cũng nằm trong phòng khóc rấm rức một mình, vì chồng tôi quá bội nghĩa, quá vô tâm.

Vì muốn có tiền để tự lo cho con và bản thân nên khi sinh con xong tôi đi làm thì anh ganh trái lại. Tôi đã bị anh đánh nhiều trận thừa sống thiếu chết, nhưng vì thương ba mẹ, tôi không dám hé môi nửa lời.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Nhưng cũng may, láng giềng thương tình, họ báo cho ba mẹ tôi biết, cả dòng tộc bên nhà tôi xuống làm dữ, bắt tôi và nam nhi tôi về nhà mẹ đẻ ngay hôm đó.

Thời gian ở nhà chồng, là khoảng thời kì mờ ám nhất trong cuộc đời tôi, có thể đến cuối cuộc đời này tôi vẫn chẳng thể nào quên được những đắng cay, tủi nhục và cả những uất ức mà tôi đã trải qua.

Cô gái ơi, thanh xuân thật ngắn, đừng vội lấy chồng, đừng tin tưởng vào lời mật ngọt của ai đó, để rồi phải chôn vùi tuổi thanh xuân của mình vào vực thẳm tối tăm.

Theo Minh Tâm (Nld.com.vn)